Tôi năm nay 40 tuổi. Con gái tôi khi đó mới học lớp 5. Đã hơn 1 năm …

Tôi năm nay 40 tuổi. Con gái tôi khi đó mới học lớp 5. Đã hơn 1 năm con làm thiên thần nhỏ. Tôi nhớ con quá.

Vợ chồng tôi lấy nhau và vào SG lập nghiệp 12 năm, đang phấn đấu cố gắng mua căn chung cư trả góp với mức trả trước 30% cho 2 con để ko phải sống trong căn phòng trọ 15m2 nữa. Hè năm đó con được học sinh giỏi, con nói muốn đi du lịch. Vợ chồng tôi thuê 1 chiếc xe cả nhà cùng đi.

Xem thêm

Đúng sau chuyến du lịch đó con kêu đau chân. Tôi đưa con đi khám và được 1 nắm thuốc khớp mang về. Nhưng bệnh của con rất lạ. Cứ thế nặng lên và t lại mang con đi khám Bv tuyến trên. Và lần này bs nói bệnh của con rất xấu. T ko hiểu rất xấu là gì, bs nói con tôi bị UT xương. Chân con ko phải bị sưng mà các khối u đã mọc và bắt đầu phát triển mạnh rồi. Tôi ko tin. T đưa con đi nhiều Bv nữa ở Sg, kết quả vẫn vậy. Ngày cả lớp con nhập học cũng là lúc con nhập viện điều trị. Con còn gọi cho cô giáo nói "con đi viện mấy ngày con khỏi con lại về học nhé cô", t nghe mà đứt cả ruột gan. Vào Bv Con vẫn ăn uống được. Thỉnh thoảng con lau nc mắt cho tôi, con hỏi" con sẽ chêt' giống ông hả mẹ? (ông nội cháu mất vì UT) làm t cứng cả họng ko biết nói sao.

Ngày hè nóng nực trong bệnh viện, trg khoa điều trị có nhiều e bé bé hơn con rất nhiều, người đã cắt bỏ chân, tay, và ai cũng trọc đầu, yếu ớt, tiếng khóc lóc rên rỉ đau đớn nghe đến não lòng. Con gái t thấy vậy nói "mẹ ơi con sẽ uống thuốc nhưng ko cạo đầu đâu, sẽ xấu lắm mẹ". Mỗi ngày con đều viết 1 trang giấy, con kể về thuốc, về các bạn, người giường này giường kia. Con nói con muốn làm chỗ dựa cho tôi, con ko khóc được vì sợ mẹ khóc. Mỗi khi con ngủ t cứ đọc nhật ký của con.

Ung thư gđ này di căn rất nhanh. Các khối u mọc chằng chịt và đặc biệt khối u ở chân con ngày càng chướng lên, căng phồng như sắp phát nổ. Con khó khăn lắm mới chìm vào giấc ngủ. Nhiều đêm tôi thức tới sáng đọc tất cả các trang mạng nói về UT để hi vọng ai đó cho t 1 con đường sống cho bệnh của con. Tây y ko được t nghĩ tới Đông y, T vay mượn 100 triệu chỉ để mua 1 miếng cao dán, 1 ít lá thuốc chữa bệnh cho con. Nhưng bệnh con càng nặng, tôi hiểu tất cả chỉ là bong bóng với bệnh của con. Vì chính tay tôi năm đó đã tiê.m cho bố 1 mũi để bố được đi thanh thản, rồi con t sẽ như bố tôi, tan biến vỡ vụn.

Ngày ngày con vẫn vui khi có bb tới thăm. Cô con gái bé bỏng của tôi lúc ấy chân đã phù to, vẫn quyết ko để tôi bế con đi hay vs trên bô trong phòng, con bảo như vậy con vô dụng quá. Lúc ấy t nghe bs nói chỉ còn 5 -6 tháng thôi, tôi gửi thằng út về ngoại, 2 vợ chồng túc trực bên con. Rồi con sống phụ thuộc hoàn toàn vào thuốc. 1 tuần hoá trị 2 ống thuốc dc truyền liên tục qua tay khiến con lở miệng, sụt cân, rụng tóc. Những bình thuốc hoá chất đáng sợ tới mức nếu lỡ rơi rớt ra ngoài có thể gây bỏng cháy da giờ được truyền vào người con tôi. Nhiều bé chán ăn, mất vị giác, nôn thốc khi thức ăn vào miệng, con tôi khi ấy luôn cố ăn hết thức ăn mẹ nấu, con bảo ngon mẹ ạ. Rồi con viết "những thứ thức ăn chán ngắ nhưng ko ăn mẹ sẽ buồn". Bs nói với tôi về UT giai đoạn này "Đây là giai đoạn Bệnh nhân chỉ sống vì người khác thôi”.

Dần khối u ở chân con to phồng. Bs nói phải cắt bỏ chân cho con đi. Các khôi u khác cứ thế mọc khắp khuỷu tay, lồng ngực, xương sườn con. Lúc đó t chần chừ định bán nhà ở quê đưa con đi Sing chữa cứu chân con. Nhưng bs nói ko kịp nữa. T đành phải cho con cắt bỏ chân. Con vẫn cười. Mỗi lần đau quá chỉ khẽ khóc nhìn tôi. Cắt chân xong con xin tôi về nhà. Con nói "con muốn làm thiên thần mẹ ạ. Con sợ đau" rồi tôi cho con về nhà. 2 mẹ con ôm nhau khóc. Những lúc đau quá con nói "mẹ ơi con ngủ đây" rồi lịm đi. Được 2 ngày con tôi phải vào viện lại, Bs nói tình trạng rất xấu, nên cbi tinh thần. Cho con về ăn Tết đi.

Vậy là tôi cho con về. Con ko vào thuốc nữa, con thèm ăn gì t mua đó. T đón con trai nhỏ vào. Cả nhà quây quần từng phút bên nhau. Rồi con phải quay lại viện, thở máy. Bs dặn t nếu có gì phải để con đi thanh thản. Con yếu dần đi. Con nói " con sắp về với ông rồi mẹ, mẹ đừng buồn nhé" rồi thiếp đi. U xâm lấn vào xương, t chuẩn bị thuốc cho con, con đau đớn vật lộn, ngủ ngồi cả ngày lẫn đêm những ngày cuối, con từ chối dùng thuốc. Có lúc con nói với tôi "mẹ cho con chế.t nhé me" t đau lắm. Nhưng đọc nhật ký những bệnh nhân trong danh sách đỏ mới hiểu cái chet với BN UT là nguyện ước hạnh phúc của họ.

Ngày hôm đó t đã cbi để cho con đi. Y như cho bố tôi đi. Nhưng con sáng cuối cùng như hiểu chuyện. Ăn hết bát cơm. Lướt mạng rồi nằm ngủ. Ôm cánh tay tôi. Con nói "mẹ, con ngủ nhé" rồi con lịm đi và ko bao giờ tỉnh nữa. Con đã cố để ra đi ko đau đớn.

Bé con của t khi đó mới lớp 5, còn bao nhiêu ước mơ dang dở, nhật ký con viết có dòng cuối cùng "Mẹ ơi! Con ngủ đây. Con yêu mẹ". Tôi 1 năm rồi cứ đọc và dằn vặt lắm. Từ khi phát hiện bệnh tới khi con mất chỉ vèn vẹn 5 tháng. Mãi tới giờ tôi vẫn thấy con bên tôi. Góc giường đó, khoảng ko gian đó. Tôi phải làm sao để thôi nhớ con?

[ Bất Hối chia sẻ trong Phòng Thú Tội – BEATVN ]
-TiK-
#Beatvn




Nguồn

Xem thêm các bài viết về Thời Sự tại: https://em8.vn/thoi-su

Xem thêm

LEAVE A COMMENT