Thống thuyết Bị rằng: Kinh Châu hoang tàn, nhân tài điêu tán, đông có Tôn Ngô, b…

Thống thuyết Bị rằng: Kinh Châu hoang tàn, nhân tài điêu tán, đông có Tôn Ngô, bắc có họ Tào, muốn thành chân vạc, khó mà như ý. Ích Châu nước giàu dân mạnh, hộ khẩu trăm vạn, binh mã bốn bộ, đều đầy đủ cả, kinh tế chẳng cần tới bên ngoài, nên quyền biến mượn lấy mà định đại sự,

Bị nói: Ta với Tháo như nước với lửa, Tháo cấp bách, ta khoan thai. Tháo tàn bạo, ta nhân từ. Tháo xảo quyệt, ta trung hậu, cái gì cũng ngược với Tháo mới thành được việc. Nay vì cái nhỏ, mất tín nghĩa với thiên hạ, ta không thể làm,

Xem thêm

Thống đáp: Lúc quyền biến mà định thiên hạ chẳng phải chỉ có lối vậy. Sát nhập nước nhỏ yếu, là việc ngũ bá ngày xưa. Nghịch chiếm mà thuận trị, báo đáp ấy là nghĩa, sau này mọi việc đã định, phong cho Chương một nước lớn, sao phụ tín được? Nay không lấy Ích Châu, cuối cùng kẻ khác được lợi mà thôi. Bị bèn nghe theo,

Ý Thống đã rõ, làm đại sự phải chấp nhận tiểu tiết, trở mặt Chương lúc này, dẫu táng tận lương tâm với đồng tông nhưng là đại trung với đại nghiệp quang phục Hán thất, chẳng ai dám trách,

Bởi thế, miễn bạn tìm ra một mục đích đúng đắn, bạn chơi bẩn chẳng có gì là xấu xa cả phải không?

#CH




Source

Xem thêm

Viết một bình luận