HẠ HẦU HUYỀN…

HẠ HẦU HUYỀN

(Nguyen Minh Phuong)

Xem thêm

Hạ Hầu, Tào thị nối đời là thông gia nên Hạ Hầu Đôn, Hạ Hầu Uyên, Hạ Hầu Thượng, Tào Nhân, Tào Thuần, Tào Hưu, Tào Hồng, Tào Chân đều vì là thân thích cố cựu gan ruột, được quý hiển coi trọng ở đời, giúp họ Tào dựng nên cơ nghiệp, đều ra sức giúp Tào Tháo lập nghiệp, giữ nước.

Thời Tào Phi ưa dùng văn trị hơn võ trị, thân vương bị xa lánh nên dù vẫn còn đó những bậc nguyên lão với chức vụ cao về quân sự nhưng sức ảnh hưởng của Hạ Hầu và Tào thị không còn như trước.

Thời Tào Duệ, con cháu Hạ Hầu và Tào thị dần suy vi, chỉ còn những kẻ ham chơi, hưởng lạc, xa xỉ, ưa danh hão như Tào Sảng, Hà Yến, Tần Lãng, Hạ Hầu Mậu nên không còn được Minh đế coi trọng.

Dù sau thời Tào Duệ, Tào Sảng chớp thời cơ nắm lấy thực quyền nhưng “chí lớn mà lượng chẳng đủ” nên càng khiến Tào thị bước đến đường diệt vong. Hạ Hầu Huyền là người hiếm hoi còn sót lại, có danh tiếng và đức độ, hành xử cẩn trọng, người đời tôn trọng nhưng cũng không đủ sức để vực dậy sự suy tàn của Tào thị.

Hạ Hầu Huyền tự Thái Sơ, thời trẻ nổi danh, năm hai mươi tuổi làm Tán kỵ hoàng môn thị lang. Huyền nổi tiếng trên đời là kẻ biết xét người, làm Trung hộ quân, đề bạt dùng võ quan và tướng lĩnh cầm quân tác chiến, chẳng ai không phải là hạng tuấn kiệt, đa số bọn họ đều làm Châu mục nắm quận.

Huyền gây dựng pháp lệnh thi hành giáo hóa, về sau hậu thế vẫn coi là khuôn mẫu. Có lần yết kiến Ngụy Minh Đế, ngồi cùng với em của Hoàng hậu là Mao Tăng, Huyền xem việc ấy là sỉ nhục, vẻ không hài lòng lộ rõ ra mặt. Vì việc ấy, Minh Đế hận Huyền, giáng chức làm Vũ Lâm giám.

Hạ Hầu Huyền vốn có tiếng là một học giả, tiếng tăm đương thời ngang hàng với Hà Yến là một người theo phe cánh Tào Sảng. Huyền cũng có giao du với Tư Mã Sư vì Sư đã lấy em gái Huyền là Hạ Hầu Huy. Do Huyền có qua lại với Hà Yến, Gia Cát Đản nên Minh đế vốn không ưa danh sĩ xa xỉ, phù phiếm, càng không trọng dụng, muốn đẩy Huyền khỏi triều đình. Huyền muốn kết thân với Thượng thư lang Phó Hỗ. Hỗ không nhận mà bảo với bằng hữu “ Thái Sơ chí lớn mà lượng chẳng đủ, có thể hợp người hư danh nhưng không có thực tài.”

Minh đế mất, Tư Mã Ý và Tào Sảng nhiếp chính, Huyền được làm Chinh tây tướng quân, được ban Giả tiết đốc trách các việc quân chính của hai châu Ung Lương, trấn giữ Quan Trung.

Năm Chính Thủy thứ mười, Tào Sảng bị biếm truất. Trước đấy, Sảng chuyên quyền, Tư Mã Ý xưng bệnh không ra ngoài. Huyền lơ lửng giữa hai bên, cho nên không bị giết cùng Sảng. Hạ Hầu Bá (con Hạ Hầu Uyên) lo sợ họa sát thân nên chạy trốn vào Thục, trước khi đi có gọi Huyền đi cùng, Huyền không theo và nói “Ta há đâu lại cẩu thả cầu sống tự đến làm khách ở chỗ giặc cướp sao?”.

Do là anh họ Tào Sảng nên Huyền bị tước binh quyền, triệu về Lạc Dương làm Đại hồng lư, sau lại chuyển làm Thái thường. Huyền vốn quý hiển, vì bị phế truất nên trong lòng thường ấm ức bất đắc chí. Lúc Tư Mã Ý chết, có người bảo Huyền “Người không phải lo lắng nữa rồi!”. Huyền đáp “Người ấy có thể vì mối giao tình với nhà ta từ thuở nhỏ nên đãi ngộ ta. Tư Mã Sư, Tư Mã Chiêu chẳng dung ta đâu.”

Năm Gia Bình thứ sáu, Trung thư lệnh Lý Phong âm mưu kế hoạch ám sát và lật đổ Tư Mã Sư để đưa Huyền lên Đại tướng quân. Kế hoạch không thành, Huyền bị hạ ngục và kết án tru di tam tộc. Đình úy Chung Dục đòi Huyền nhận tội, Huyền nghiêm sắc mặt trách mắng Dục. Dục thấy Huyền là danh sĩ, khí tiết cao, chẳng thể khuất phục nên đành tự lập cung. Huyền xem kỹ, chỉ gật đầu mà thôi.

Em Dục là Hội, tuổi ít hơn Huyền, Huyền không cùng giao vãng, ngày hôm ấy đi cùng Dục, tỏ ra thân cận với Huyền, Huyền không thèm để ý.

Huyền tính cách rộng rãi khoáng đạt. Lúc lâm hình ở chợ phía Đông, Huyền sắc mặt bất biến, cử chỉ hành động tự nhiên như thường.

Huyền từng soạn chép sách Nhạc Nghị, Trương Lương cùng Bản vô nhục hình luận, lời lẽ thông đạt ý tứ sâu xa, đều lưu truyền ở đời. Lúc bị bắt, Tư Mã Chiêu rơi nước mắt cầu xin anh tha mạng cho Huyền. Tư Mã Sư vì danh vọng của Huyền quá lớn nên không tha tội.

Trần Thọ bình rằng “Huyền hành sự theo khuôn phép, có khí độ, là người có danh tiếng trên đời, địa vị vẻ vang mà không thể nắn sửa sai lầm của Tào Sảng, chiêu vời kẻ có trí, có tài. Lấy ý đấy mà luận, sao có thể thoát khỏi họa đây.”




Nguồn

Xem thêm các bài viết về Tam Quốc Diễn Nghĩa tại: https://em8.vn/binh-tam-quoc

Xem thêm

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *